khi gió đã tím bầm trong ruột đá
khi hơi thở nồng nàn thành sương giá
khi lá vàng kia khuất nẻo hiên nhà
Một mùa thu vĩnh viễn đã đi xa
em nghe như tiếng thạch sùng tắc lưỡi
nhắc tiếc chi mùa thu tức tưởi
dẫu trong lòng còn nguyên buổi thu sang
Bến lạnh lùng, con tim buốt sang ngang
nước đã lạnh, lòng người còn lạnh nữa
thôi đừng khoắng thêm dòng sông tình tan vỡ
Cho mái chèo mươn mướt những niềm đau!
Giã biệt những nỗi buồn vô cớ không đâu
giã biệt những mùa vàng hạt tình không mẩy
giã biệt tiếng chim gù khi bình minh chưa thức dậy
sẽ chẳng còn mùa thu nữa đâu anh!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét