Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2015

SAO EM CÓ THỂ QUÊN

Em làm sao có thể ngủ yên lành
Khi em biết nơi xa anh thao thức
Nỗi nhớ thương làm con tim đau nhức
Vậy mà sao anh vẫn mãi lặng im?


Em hiểu anh bằng cảm xúc trái tim
Bằng sợi dây vô hình mà bền chặt
Dù đến giờ mình chưa hề gặp mặt
Nhưng tâm tình chỉ ta hiểu nhau thôi.

Cứ quắt quay một nỗi nhớ khôn nguôi
Nhưng lại nén...để rồi lòng đau thắt
Đêm giá lạnh...mặn mòi dòng nước mắt
Ngược vào trong tê tái cả tâm hồn.

Trong ái tình nào ai biết dại- khôn
Trời nỡ buộc tơ vương không trọn kiếp
Anh nhớ em!...thực lòng em rất biết
Thôi nhủ lòng...ngủ nhé!...dấu yêu ơi!

Rồi ngày mai khi thức dậy bên đời
Ta lại thấy biển trời xanh biêng biếc
Giữ trong tim một niềm yêu tha thiết
Dù đời này...có thể...chẳng gặp nhau!!!



Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2015

THÌ THẦM CÙNG XUÂN

Thì thầm trong gió lời xuân
Yêu em yêu nét thanh tân rạng ngời
Xuân về tô thắm đất trời
Ngọt ngào chín mọng những lời yêu em!


Xuân này máu chảy trong tim
Hoà cùng một nhịp lặng im nồng nàn
Xuân sang tươi thắm muôn vàn
Long lanh giọt ngọc dâng tràn tình xuân!

Có em xuân đẹp vô ngần
Đất trời như cũng muôn phần rộn vui
Trái tim anh lại bồi hồi
Tim khe khẽ hát những lời yêu em!

Nàng xuân đã ghé bên thềm
Thương em anh gọi thầm tên ngọt ngào
Anh nhờ ngọn gió xuân trao
Nụ hôn nồng thắm má đào... nhé em!


CHÊNH CHAO

Có đôi lúc giữa tâm tư trầm lắng
Ngỡ thu về mang nắng ấm chiều xưa
Đường cỏ hoa dù biết đã thay mùa
Hương thơm cũ vẫn ùa vào hơi thở


Có những lúc dõi tìm trong thương nhớ
Cách xa xôi mà ngỡ đang thật gần
Tình yêu buồn xước nhẹ mắt bâng khuâng
Nghe rát buốt bao lần vui ngấn lệ

Có đôi lúc cảm thấy lòng hoang phế
Ánh trăng khuya ai để úa nhạt màu
Buông hững hờ lạc lõng giữa đêm sâu
Sương trắng muốt trải sầu lên chất ngất

Cũng có lúc nồng nàn xưa phảng phất
Tình lên ngôi ngây ngất , bỗng tan rồi
Sóng vô tình xua thuyền mãi ra khơi
Bờ tiếc nuối người thương ơi có biết ..

NG-TH -PH