Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2015

SAO EM CÓ THỂ QUÊN

Em làm sao có thể ngủ yên lành
Khi em biết nơi xa anh thao thức
Nỗi nhớ thương làm con tim đau nhức
Vậy mà sao anh vẫn mãi lặng im?


Em hiểu anh bằng cảm xúc trái tim
Bằng sợi dây vô hình mà bền chặt
Dù đến giờ mình chưa hề gặp mặt
Nhưng tâm tình chỉ ta hiểu nhau thôi.

Cứ quắt quay một nỗi nhớ khôn nguôi
Nhưng lại nén...để rồi lòng đau thắt
Đêm giá lạnh...mặn mòi dòng nước mắt
Ngược vào trong tê tái cả tâm hồn.

Trong ái tình nào ai biết dại- khôn
Trời nỡ buộc tơ vương không trọn kiếp
Anh nhớ em!...thực lòng em rất biết
Thôi nhủ lòng...ngủ nhé!...dấu yêu ơi!

Rồi ngày mai khi thức dậy bên đời
Ta lại thấy biển trời xanh biêng biếc
Giữ trong tim một niềm yêu tha thiết
Dù đời này...có thể...chẳng gặp nhau!!!



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét